|
MÙA THƯỜNG NIÊN NĂM I |
|
Thứ Bảy Tuần VIII |
|
Bài Đọc I: (Năm I) Hc 51, 17-27 "Tôi sẽ tôn vinh Đấng ban cho tôi sự khôn ngoan". Bài trích sách Huấn Ca. Tôi tuyên xưng, ca ngợi và chúc tụng danh Chúa. Khi tôi còn trẻ, trước khi tôi đi đó đây, tôi đã công khai tìm kiếm sự khôn ngoan trong khi cầu nguyện. Trước đền thờ, tôi đã xin sự khôn ngoan, và tôi sẽ còn tìm nó cho đến ngày cuối đời tôi. Trước tinh hoa của sự khôn ngoan, như chùm nho hồng, tâm hồn tôi vui sướng: chân tôi bước đi trên đường ngay chính. Từ buổi thanh xuân, tôi đã tìm kiếm nó. Tôi đã lắng tai và nghe tiếng nó. Tôi đã tìm thấy trong tôi sự khôn ngoan cao cả, và nhờ nó tôi đã được tiến triển nhiều. Tôi sẽ tôn vinh Đấng ban cho tôi sự khôn ngoan, vì tôi đã suy niệm để đem nó ra thực hành, tôi đã hăng say làm điều lành và tôi không hổ thẹn. Cùng với sự khôn ngoan, linh hồn tôi đã chiến đấu, và khi hành động, tôi được thêm vững chắc. Tôi đã giơ hai tay lên cao, và đã than khóc, vì đã không biết đến nó. Tôi đã hướng tâm hồn tôi về nó, và tôi đã tìm được nó với tâm hồn trong sạch. Đó là lời Chúa.
Đáp Ca: Tv 18, 8. 9. 10. 11 Đáp: Giới răn Chúa chính trực, làm hoan lạc tâm can (c. 9a). Xướng: 1) Luật pháp Chúa toàn thiện, bồi bổ tâm linh; chỉ thị Chúa cố định, phá ngu kẻ dốt. - Đáp. 2) Giới răn Chúa chính trực, làm hoan lạc tâm can; mệnh lệnh Chúa trong ngời, sáng soi con mắt. - Đáp. 3) Lòng tôn sợ Chúa thuần khiết, còn mãi muôn đời; phán quyết của Chúa chân thực, công minh hết thảy. - Đáp. 4) Những điều đó đáng chuộng hơn vàng, hơn cả vàng ròng, ngọt hơn mật và hơn cả mật chảy tự tàng ong. - Đáp. Alleluia: Gc 1, 18 Alleluia, alleluia! - Do ý định của Thiên Chúa, Người đã sinh chúng ta bằng lời sự thật, để chúng ta nên như của đầu mùa các tạo vật. - Alleluia.
Phúc Âm: Mc 11, 27-33 "Ông lấy quyền nào làm sự đó?" Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô. Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ lại đến Giêrusalem. Và trong khi Chúa Giêsu đi lại trong đền thờ, thì những trưởng tế, luật sĩ và kỳ lão đến hỏi Người: "Ông lấy quyền nào mà làm sự đó? Và ai đã ban quyền cho ông để làm như vậy?" Chúa Giêsu đáp: "Tôi sẽ hỏi các ông một câu thôi, hãy trả lời cho Tôi thì Tôi sẽ bảo cho các ông hay Tôi lấy quyền nào mà làm việc đó: Phép rửa của Gioan bởi trời hay bởi người ta? Hãy trả lời Tôi đi". Họ liền bàn riêng với nhau rằng: "Nếu chúng ta trả lời "Bởi trời", ông ấy sẽ nói: "Vậy sao các ông không tin Người?" Nhưng nếu chúng ta nói "Bởi người ta", chúng ta sợ dân chúng, vì mọi người đều coi Gioan thật là một tiên tri. Vậy họ thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Chúng tôi không biết". Và Chúa Giêsu bảo họ: "Vậy thì tôi cũng không nói cho các ông biết bởi quyền phép nào Tôi làm sự đó". Đó là lời Chúa.
Suy Niệm: Với lời giới thiệu của Gioan Tiền Hô và qua các hành động, lời nói của Đức Giêsu, các thượng tế, các kỳ mục thừa biết về sứ mệnh của Đức Giêsu. Thế nhưng vì không tin, họ chất vấn Đức Giêsu về nguồn gốc quyền bính của Ngài. Điều đó cho thấy thái độ cô chấp, cứng tin của họ. Vì thiếu chân thành, thiếu thiện chí, họ không được đón nhận ơn cứu độ.
Cầu Nguyện: Lạy Chúa, trước các biến cố trên thế giới và biến cố đời chúng con, Chúa vẫn thể hiện quyền năng và sự quan phòng của Chúa. Thế nhưng nhiều lúc chúng con vẫn không nhận ra tình yêu thương, không nhận ra sự hiện diện của Chúa trong đời thường. Xin giúp chúng con thoát ra khỏi tình trạng mê muội đáng trách của mình. Xin cho chúng con biết cởi mở đón nhận Chúa, luôn xác tín Chúa can thiệp vào cuộc đời chúng con. Nhờ đó chúng con được sống trong niềm vui và sự an bình của Thiên Chúa. Amen. |
|
|
|
Đức Maria quả là vị sứ giả mùa xuân! Người phụ nữ này trỗi dậy và vội vã lên đường băng qua núi đối, bà quả là vị sứ giả và người làm nên mùa xuân cách dịu dàng và chiến thắng nhất, vốn xưa nay chưa hề đổi mới địa cầu. trên lối người đi, bà đã làm cho thế giới trổ bông, cũng như Đấng người mang trong lòng, khi lớn lên và biết đi một mình, sẽ làm nó cháy lên ngọn lửa yêu mến. Chúng ta hãy nhìn ngắm Người: Người từ trên đỉnh cao Ân Nghĩa, đi tới những ngọn đồi của trái đất; Người chạy, Người chảy như dòng suối đổ xuống đồng bằng dòng nước trong vắt! Nước suối nguồn, người mang đi tưới tắm khắp miền biên giới khô cằn của chúng ta. Người là máng nước. Và tiếng Người trong vắt như tiếng bạc, vang lên như dòng suối và báo hiệu một cuộc tan băng giá lớn. Vừa được thiên thần kính chào, đến lượt mình, Người chào lại, và lời chào của Người làm cho bà chị họ rộn rã trong lòng. Qua câu chuyện của hai người phụ nữ, đây chính là niềm vui của Thiên Chúa, hớn hở trên những mùa đông lạnh giá, thầm canh cố đế của chúng ta, niềm vui ấy đang rảo bước đến với chúng ta. Hai giọng nói khuyến khích nhau, cùng nhau mừng rỡ: Câu chuyện trở nên bài ca! Maria cất tiếng, lấy cữ âm của Thần Khí. Đáp lại giọng alto của bà Êlisabét, giọng soprano của Người cao hơn hết mọi giọng hát, không phải để trội hơn, nhưng để lôi kéo mọi giọng hát vào bài ca tụng của Người. Bernard Meyer, Dòng Xitô Vie et Fraternité marianistes |